Buddy

Thời gian: 3 tháng, từ 25/3 – 24/6, 19h00-21h00 tối thứ 4 hàng tuần online or gặp trực tiếp.

Tình trạng hiện tại: căng thẳng, cáu gắt, stress

Ngủ ít, 4-5h không ngủ được.

Bất an

Task 1: việc tốt hàng tuần, 15p.

Intention:

I. Anh Long có kiến thức nền tảng về tâm lý:

Cái này là tích lũy kiến thức. Chỉ cần CHĂM CHỈ học là chắc chắn sẽ đạt được.

Cách làm: đọc và review sách

Mục tiêu: Anh sẽ cần có kiến thức nền tảng về:

+ Diễn biến tâm lý/cảm xúc chung của 1 con người sẽ diễn ra như thế nào.

+ Một người bị “tổn thương” tâm lý thì thường sẽ thế nào? (Vì có thể anh bị tổn thương tâm lý)

+ Về mặt khoa học, thì các cảm xúc con người sẽ hay nảy sinh là gì, và các “cao thủ” đã đạt mức độ bình an nhất định khuyên nên phản ứng thế nào?

➔ Cái này để hiểu mình, hiểu mọi người xung quanh. Vì ai cũng là NGƯỜI BÌNH THƯỜNG, không thể thoát khỏi quy luật chung được

Quy tắc: tối thiểu 3 cuốn/3 tháng. Nếu ban đầu chọn nhưng đọc thấy không hợp/chán quá thì có thể đổi cuốn khác. Nhưng anh nên chọn luôn để đỡ tốn thời gian, 3 tháng nhanh lắm nhất là trong thời buổi dịch Covid- này.

Hàng tuần dành 15p trong buổi off để review lại cho em các nội dung anh đọc. Tháng đầu tiên phải xong cuốn 1, tháng 2 xong cuốn 2, tháng 3 xong cuốn 3. Không được để cộng dồn cuối cuối mới đọc trả bài J))).

Tóm lại: task 2: review sách hàng tuần, 15p

Cuốn 1: Hiểu về trái tim

Thời gian dự kiến:

Review:

Cuốn 2: Chữa lành đứa trẻ bên trong bạn

Thời gian dự kiến:

Review:

Cuốn 3: Ba người thầy

Thời gian dự kiến:

Review:

Cuốn 4: Quản lý nghiệp

Thời gian dự kiến:

Review:

Cuốn 5:

Thời gian dự kiến:

Review:

Cuốn 6:

Thời gian dự kiến:

Review:

Phần này em tin là anh sẽ làm được dư sức, vì đã làm IT cho cty xịn thì sẽ phải đạt 1 mức độ học thuật nhất định. Chỉ cần anh có Intention là mình cần kiến thức, đọc sách để lọc kiến thức, bỏ qua các định kiến cảm xúc khác thì có thể sẽ nhanh hơn ạ

II. Anh Long tìm hiểu bản thân

Cái này nó giống như kiểu anh thích 1 cô bạn gái nào đấy, muốn tìm hiểu xem cô đó thích cái gì để xem anh nên cư xử thế nào để cô đó thích anh. Tương tự, nếu anh muốn cách ứng xử/cư xử của mình nó trong tầm điều chỉnh của mình được -> cần tìm hiểu xem mình là thế nào?

Note: Ứng xử/cư xử với sự việc/cảm xúc nó khác với bản thân cảm xúc đó nhé, cảm xúc là thứ uncontrol, nó sẽ auto xảy ra thôi, nhưng cách mình phản ứng với cảm xúc đó lại khác.

Ex: khi công việc của anh nhiều quá -> anh stress, cảm xúc là stress, khó chịu, mệt mỏi -> cái này là sự thật, và thật ra ai cũng bị thế thôi (đương nhiên là em cũng thế).

Nhưng phản ứng có thể nhiều cách khác nhau:

➔ nổi cáu (chính là sợ): có thể lên người A, B, C hoặc chính mình

➔ bình tĩnh (chính là không sợ/đối diện) -> sẽ k có phản ứng lên ai khác cả

(em lấy vd này vì thật ra em ko biết case study nào khác của anh J)

Cái này là trải nghiệm. Không chỉ cần chăm chỉ, mà còn cần sự TRUNG THỰC 100% với cảm xúc của mình,  DŨNG CẢM và CAM KẾT hàng tuần. Thật sự rất cần!

Task 3: quan sát cảm xúc hàng tuần

Mục tiêu: anh hiểu được bản thân mình. Hiểu được vấn đề ở đâu/nỗi đau là gì/sự kiện nào, như thế nào rồi thì mới tìm cách chữa -> rồi mới chữa/điều chỉnh được.

(đương nhiên là bây giờ anh chưa biết đâu, và không ai khác trên đời này biết đâu, chỉ có anh quay lại vào bên trong tìm hiểu thì anh sẽ tìm thấy thôi, cũng không ai tìm hộ được hết đâu ấy)

Cách làm:

+ Quan sát cảm xúc và cách phản ứng của anh hàng ngày + đối diện với nó.

Để khám phá xem ĐỨA TRẺ bên trong anh nó là như thế nào. Nên sẽ khá khó đấy. Nhưng em nghĩ tùy người. Anh cứ làm dần rồi xem thế nào rồi anh em điều chỉnh

Note quan sát chứ không phản ứng. Cố gắng đi tận cùng của vấn đề

Hai mục này thì anh có thể dùng sổ viết tay hoặc note vào 1 thư mục điện thoại để theo dõi tiến trình hàng ngày của mình. Anh sẽ thật sự bất ngờ với những thay đổi về mặt nhận thức bản thân mình và cảm xúc đấy. Hihii

+ Thiền (option): thật sự thì với em và rất rất nhiều người, thiền là cách tĩnh lặng nhanh nhất để đi vào tâm trí của mình, kiểu để cho anh ko bị những thứ/cảm xúc lung tung bên ngoài ảnh hưởng, mà tập trung vào quan sát mình ấy. Nhưng cái này là option, tùy duyên thôi nhé. Nó là 1 công cụ – có thể nhanh nhất (nhưng không phải duy nhất) anh có thể chọn bây giờ hoặc là không nhé.

Quy tắc: hàng tuần off anh chỉ cần báo cho em là anh đã làm bài này, bài này về cái gì và anh nhận ra cái gì (cái này rất quan trọng). Việc nói ra chi tiết sự kiện hoặc nhân vật trong câu chuyện đó (cái này là liên quan đến cá nhân anh) thì tùy anh thôi nhé, cái nào anh thấy nói ra với em oke thì nói, còn không muốn thì anh tự viết lên mail (nhớ viết lên mail) để lưu lại, sau này anh còn quan sát lại.

Nói kĩ hơn một chút về cách làm:

➔ Quan sát để nhận ra cảm xúc và phản ứng của mình.

Việc quan sát cảm xúc thì em và bạn em vẫn làm hàng ngày. Ban đầu sẽ khá là khó, nhưng làm rồi sẽ quen, tốc độ nhận ra/quan sát được sẽ nhanh hơn.

➔ CHẤP NHẬN mình là NGƯỜI BÌNH THƯỜNG, thì phản ứng như thế là bình thường thôi.

Tha thứ. Có thể coi cái này là ÂN HẬN THÔNG MINH. Nghĩa là mình ĐÃ làm rồi, đã xảy ra rồi thì không thay đổi được nữa, mình hối hận, nhưng không dằn vặt bản thân. Mình tha thứ cho bản thân mình và các đối tượng khác

➔ nhận ra mặt khác của vấn đề: chắc chắn sẽ có mặt tốt khác của sự kiện đó. Anh cần tìm ra điều đó J

➔ Cảm ơn/biết ơn sự kiện đó: vì nó đã giúp anh nhận ra bài học nào đó. Và việc của anh là đi tìm bài học đó J

➔ Phản ứng lại như anh muốn.

Ex: hôm qua em quan sát thấy là em có nổi cáu với con em em (đang ở quê không làm gì, có làm HR online), nói từ ngữ “sát thương” phết, kiểu “m đi làm đi” “làm việc đó như kiểu lừa đảo, kiếm đc bao nhiêu tiền từ đó rồi” “thà ở nhà học tiếng Anh, IE còn hơn” “không đi làm lâu sẽ thành lạc hậu”. Biết là ko nên như thế, nhưng lúc đấy nó nổi lên, và em vẫn nói sát thương như thế.

Phân tích: việc nổi ra cảm xúc khó chịu/nổi cáu và đổ lên đầu nó, thật ra không phải tại nó. Em biết là nó đâu có muốn như thế. Và trong lúc đấy em cũng biết là mình k nên nói sát thương như thế, nhưng vẫn ko kiềm chế được, và nói.

➔ thật ra thì em là NGƯỜI BÌNH THƯỜNG, cảm xúc nổi cáu thì sẽ có chứ. Em có phải thánh thần gì ngồi bàn thời đâu L. Nhưng nếu mình cố gắng nhận ra sớm hơn, thì điều chỉnh hành vi sớm hơn, đỡ đau thương cho cả 2 bên. Thông cảm cho bản thân mình, không dằn vặt, trách móc bản thân quá mức.

➔ Theo lý thuyết thì: chắc chắn nguyên nhân không phải ở con em em. Mà là em đã nổi cáu/sợ cái gì khác, xong ko xử lý được -> rồi đổ vào nó thôi. Mọi việc đến từ thế giới quan của em. ->  từ từ nhận ra.

➔ thật ra phải cảm ơn nó và việc nó ở nhà bây giờ. Nếu mà ở dưới này chắc em lo xoắn quẩy nó dính dịch. Nên việc ở nhà mặt khác cũng là việc tốt. Có thể là em đã kì vọng vào nó quá nhiều, rồi em ham hố danh tiếng, chạy theo cái gọi là “chuẩn” chung của xã hội, vẫn còn sợ bị đánh giá này nọ… Đấy, toàn là do mọi việc KHÔNG THEO Ý EM chứ có liên quan gì đến nó đâu (ngồi viết thế này em mới nhận ra đấy, hehe)

Anh cũng làm tương tự như em làm đó, anh xem bản thân anh hay hoạt động theo quy tắc nào, nhu cầu của mình thường là gì, phản ứng thường là gì và cách anh hay/đang “đối xử” với các phản ứng đó như thế nào.

Ex: khi được ai đó khen -> thích, muốn được khen tiếp hay thế nào (em là thế :v)

Khi bị sếp mắng -> …

Khi con anh không ngủ được ->

Có một số quy tắc em muốn thống nhất, để sau này có sự việc gì, cứ thế lấy ra dùng, không cần anh em phải thảo luận lại nữa:

1. Anh là người bình thường. Đang phản ứng như một người bình thường thôi

2. Cảm xúc thì cần được đối diện và ghi nhận.

3. Quá khứ KHÔNG thể thay đổi.

Cmt: Thật sự thì với tình trạng physical health của anh như vậy + các cuộc thi anh tham gia thì em nghĩ là lý trí của anh rất chi là XỊN, nên là em cũng tự tin là anh sẽ đi qua được phần này và có kết quả rực rỡ, anh cố gắng lên. Sau này anh qua rồi sẽ thấy nó cũng bình thường, không quá khó đâu!!!

Hy vọng là sau 3 tháng cả 2 anh em đều học hỏi được thêm, trải nghiệm được thêm  ạ. Hihii.

Em nghĩ trong 3 tháng em sẽ cố gắng kiểu “phá băng”, giúp anh bước sơ khai nhất thôi. Em chỉ có trải nghiệm cá nhân, có thể kiểu chia sẻ, đồng hành dựa trên 1 ít kiến thức + trải nghiệm cá nhân em thôi, không phải là chuẩn và xịn nhé. Em là người bình thường, nên sẽ vẫn có những cảm xúc tiêu cực, hay hành động ko kiểm soát được bình thường thôi. Nhưng có thể sẽ ít hơn mọi người một ít J.

Chứ hành trình chữa lành hoàn toàn thì có thể là sẽ cần thêm nỗ lực và thời gian nữa.

III. Chữa lành thật sự

Thật sự là phần chữa lành thì em nghĩ anh cần một người có kiến thức bài bản hơn (Có thể đi coaching).

Hoặc có thể anh có thể tự làm được (có nhiều người quanh em chuyển hóa bất ngờ luôn) nhờ các khóa học.

Recommand 1 số khóa học để anh tự đi tiếp sau này nhé:

III.1. Thiền:

Chắc chắn rồi. Nó sẽ môn khoa học của tương lai đấy anh ạ. Trẻ con rất nhiều nước phương Tây đã cho thiền là môn học trong trường học rồi.

Link: Anh Trần Cảnh https://www.youtube.com/watch?v=9MW4JBAmEOE . Anh Cảnh chính là người giúp em hết sợ mọi thứ: sợ nước, sợ ma, sợ độ cao, sợ tối, sợ trò cảm giác mạnh… Anh này không phải sư hay gì nhé, từ bé anh bị tim bẩm sinh, nhờ thiền từ bé mà hết bệnh, bây giờ sức khỏe vô cùng tốt, vẫn lấy vợ sinh con ăn thịt chó bình thường :v. Cách anh hướng dẫn là thả lỏng, thả lỏng, chỉ cần thả lỏng. Thường thì anh hay đi chữa bệnh cho mọi người bằng thiền. Thật sự may mắn khi gặp được anh ấy.

Cái này anh tự thực hành ở nhà được luôn, năm nay anh Cảnh cũng ko dạy ai cả.

Thiền Vipassana

Cái này thì khắc nghiệt rồi, 10 ngày ko nói chuyện, ko tiếp xúc thế giới bên ngoài, ăn chay. Đây là mức độ thiền gần như sâu nhất để đi vào tâm thức con người.

III.2. Tìm lại chính mình

Thầy Menis là một trong 2 người về tâm lý em chọn được đầu tiên. Khóa này thì em chưa đi học, nhưng em học những cái khác tương đương. Em recommend khóa này vì rất nhiều người bạn em biết có vấn đề nặng nè, mà thầy giúp chuyển hóa. Tiến sĩ tâm lý Mỹ, style tâm lý học hiện đại

Em chưa trải nghiệm nên không dám cmt gì

III.3. Năng đoạn kim cương (DCI)

Tất nhiên rồi, đây là khóa học thay đổi em 180o. Nó cung cấp công cụ để em “xử lý” em, sau khi đã biết mình ntn rồi. Hướng dẫn mình mọi thứ.

Tất nhiên không phải ai đi học cũng thay đổi, nhưng nó đã giúp chuyển hóa rất rất nhiều người quanh em + bản thân em.

Người dạy DCI ở Việt Nam là anh Bình, anh là học trò của thầy Menis nhé^^

One thought on “Buddy

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *